Lệ Thủy - Tiếng hát phi thời gian
![]() |
LỆ THỦY Gần 40 năm qua, Lệ Thủy vẫn là cô đào chánh, bước ra sân khấu vẫn giữ được nét duyên dáng để người xem nhớ đến từng vai diễn của chị, đó là lời của nghệ sĩ Diệp Lang khi nói về nghệ sĩ Lệ Thủy. Riêng đối với khán giả, Lệ Thủy c̣n là một đặc trưng, đó là sự chân chất trong giọng ca cộng với sự mộc mạc. Làn hơi thổ pha kim đă một thời khuấy động ḷng người với nhiều bài ca cổ nổi tiếng như: Em Bé Đánh Giầy, Cô Hàng Chè Tươi, Nấu Bánh Đêm Xuân, Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài… Thời đó, có người cho rằng giọng ca Lệ Thủy chịu ảnh hưởng của Thanh Hương, người nổi danh với bài ca cổ “Cô Bán Đèn Hoa Giấy” (Quy Sắc) và rồi sau đó qua nét thể hiện trẻ trung, sinh động của Lệ Thủy, bài ca cổ này đă được sáng tạo mới như chiếc gạch nối giữa hai thế hệ đến với sân khấu cải lương. Gần 40 năm gắn bó với sân khấu, Lệ Thủy có một giọng ca không phôi pha với thời gian. Lệ Thủy không lạm dụng kỹ thuật, cứ ca b́nh dị, chân phương và mang hơi ấm của trái tim ḿnh truyền đến người nghe bằng niềm rung động chân thật. |
Khi tôi có dịp hỏi Hương Xuân, nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng của thành phố, là thuở nhỏ Hương Xuân đă có những năng khiếu ǵ về nghệ thuật, cô cho biết là cô thích hát và đă tập hát theo những bài bản cổ nhạc phát trên đài phát thanh do Lệ Thủy tŕnh bày. Một lần nữa tôi lại đặt câu hỏi tương tự với Thanh Kim Huệ và câu trả lời vẫn là: Lệ Thủy. Tôi chưa có dịp để thử làm một cuộc điều tra xă hội học về ảnh hưởng của giọng ca Lệ Thủy trên số khán giả cải lương, nhưng chắc chắn là giọng hát đặc biệt ấy đă làm rung cảm hàng triệu tâm hồn.
Lệ Thủy tên thật là Trần thị Lệ Thủy, sinh ngày 20-5-1948 tại làng Đông Thành, huyện B́nh Minh, tỉnh Cửu Long. Không kể những vai và những vở cô đă diễn trên sân khấu Đoàn Kim Chung với tư cách là đào chánh, từ sau năm 1975, Lệ Thủy đă có mặt trên sân khấu của các đoàn: Sài G̣n 2, Văn Công Thành Phố, 284. Và trong kỳ Hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc 1980, cô đă nhận được huy chương vàng với vai Xuân Hồng trong vở Tiếng Sóng Rạch Gầm. Ngoài ra, Lệ Thủy c̣n cộng tác với đài phát thanh và vô tuyến truyền h́nh trong những chương tŕnh ca cổ.
Bây giờ khi phải nhớ lại những ngày thơ ấu của ḿnh, ấn tượng sâu đậm nhất khắc ghi trong ḷng Lệ Thủy là sự nghèo khó, đến mức nhiều đêm đứng trước những tràng vỗ tay của bao nhiêu khán giả ái mộ cô vẫn tưởng hiện thực như một giấc mơ dài.
Hoài niệm của Lệ Thủy về nơi chôn nhau cắt rốn đă phần nào nhạt nḥa, cô chỉ nhớ được là hồi đó mẹ làm nghề chằm lá, cha làm thuê cho người ta mà không kiếm đủ cái ăn. Và rồi cả căn nhá rách nát cũng không ở lâu với gia đ́nh cô, nó đă làm mồi cho lửa trong một đám cháy đến nổi cả tờ giấy khai sinh cũng không c̣n! Thế là mẹ phải ẵm Lệ Thủy (lúc đó mới 3 tuổi) lên Sài G̣n kiếm sống.
Ban đầu, qua sự giới thiệu của bạn bè, mẹ Lệ Thủy đi làm mướn tại một nhà nọ, được một thời gian chủ nhà e rằng Lệ Thủy sẽ đánh lộn với con người ta nên thôi không thuê nữa! Thế là lại thất nghiệp. Một người bạn khác lại giúp đỡ tiền bạc để mẹ cô làm bánh tầm, bánh bèo, bánh da lợn bán rong. Rồi người cha từ dưới quê lên, xin được một việc làm tại Thảo Cầm Viên Sài G̣n. Cả nhà ky cóp, mua được một căn nhà nhỏ ở khu Tôn Đản – Khánh Hội. Mẹ chuyển sang nấu cơm tháng cho công nhân khuân vác bến tàu, c̣n Lệ Thủy th́ vừa đi học tại trường tiểu học Khánh Hội vừa phụ mẹ vào việc buôn bán cũng như việc nhà. Lúc đó Lệ Thủy hoàn toàn chưa có một sự biểu lộ nào về khả năng ca hát. Cũng như những bé gái cùng tuổi khác, Thủy chỉ biết hát những bài hát ru em ù ơ, ví dầu… và cũng bập bẹ những câu vọng cổ nghe loáng thoáng trên đài, không cần nhịp điệu miễn sao cho em mau ngủ là được. Nhưng có một hôm, Thủy ẵm em ra chợ Cầu Cống, đút cơm cho em ăn. Bên hông chợ có một tiệm sửa radio, máy hát… và Thủy bỗng nghe giọng Thanh Hương hát bài Cô Bán Đèn Giấy Hồng:
Trống Quân
Đèn em (này) phất giấy hoa hồng
Đêm Xuân (này) treo chốn thư pḥng thêm vui
Lối
Năm ấy em vừa mười bốn
Tuổi thanh xuân chưa biết rộn ràng
Cứ mỗi độ mai vàng nở nhụy báo xuân sang
Là mỗi độ em mang đèn ra chợ bán…
Vọng
Cổ
… Khách du xuân tấp nập ở… ven đường.
Em tựa thân cây dừa ven sông lạnh để rao hàng.
Mái tóc chấm ngang vai em chưa biết cài suông sẻ
Em chưa biết niềm sầu mộng đau thương
Chỉ ngây thơ nh́n theo tua tụi chiếc đèn lồng phất phơ trước gió…
Giọng hát sắc trong, lănh lót của người đào chánh nổi tiếng một thời ấy đă thu hút, đă mê hoặc Lệ Thủy, khiến cho cô bé lắm lúc quên cả cho em ăn. C̣n bài hát th́ lại tươi vui, nhẹ nhàng, phơi phới như chính tâm hồn cô thơ trẻ. Và, thế là chiều nào cũng vậy, Thủy lại ẵm em ra đứng dựa cột đèn, cạnh ngôi hàng nọ, chờ nghe tiếng hát Thanh Hương với bài Cô Bán Đèn Giấy Hồng. Nghe măi Thủy thuộc ḷng bài hồi nào không biết. Rồi về nhà ru em, cô bé lại ngâm nga bài ca, nhịp này sang nhịp nọ. Cô bé cứ hát vang vang trong khu xóm lao động, lẫn vào với đủ mọi thứ âm thanh xô bồ. Có nhiều chú, nhiều bác công nhân gật gù khen con nhỏ ca có giọng. Nhưng, những lời khen ngợi đó chỉ làm cho cô bé càng thêm mắc cỡ, cô hoàn toàn chưa bao giờ dám ước mơ là một ngày nào đó cũng sẽ được như cô Thanh Hương, người đào hát đă đi vào giấc mơ của Thủy như bà tiên trong những câu chuyện kể. Và những lời khen ngợi đó đă, một thành mười, trở thành những lời đồn đại.
Tiếng đồn ấy đến tai anh Tư Long đang coi sóc một ban ca thiếu nhi trong xóm. Anh đến chơi, nghe thử và mời Thủy vào ban văn nghệ, nhưng không hiểu sao lúc đó cô bé lại chối ngoay ngoảy nói em sợ lắm, không dám đi hát đâu! V́ thậm chí ngay ở trường Thủy cũng không hề lên sân khấu trong những buổi liên hoan, văn nghệ nhà trường. Thế là anh Tư Long đành thui thủi đi về! Nhưng một hôm, Thủy gặp ban văn nghệ thiếu nhi đang hát mừng trong một đám cưới, cô bé ṭ ṃ ghé vào xem. Điều mà Thủy thích nhất là ban văn nghệ được bà con hết ḷng khen ngợi và nhất là lại được thưởng tiền nữa! Bỗng dưng cô bé thấy tiêng tiếc. Phải chi nghe lời anh Tư đi hát th́ bây giờ có chút đỉnh mang về khoe với mẹ rồi! Mà tụi nó hát đâu có hay hơn ḿnh! Cho nên khi lần sau anh Tư ngơ lời, Thủy nhận lời liền không đắn đo như trước nữa. Ngặt một điều là việc nhà bận quá! Cô bé tự sắp xếp: sáng học chữ, trưa chiều phụ mẹ, c̣n tối th́ theo đám bạn trong ban văn nghệ đến nhà ông Năm Truyền hớt tóc ở kho 5 là người biết đờn ca tài tử để học những bài bản nhỏ như Lư Con Sáo, Lưu Thủy, Hành Vân… và bài ruột của cải lương là Vọng Cổ. Lệ Thủy học sáng dạ, mau biết, 2 ngày ca được 6 câu và cô nhịp mau. Nhưng sang đến những bài bản lớn như Phú Lục, Lưu Thủy Trường, Nam Ai, Nam Xuân… th́ phải chạy đến học ở bác Tám Đen cũng là một nghệ nhân ca tài tử. Từ đó, “đào” Lệ Thủy theo “gánh hát” của “ông bầu” Tư Long đi “lưu diễn” ṿng vo trong xóm ở những đám ma, đám cưới. Bây giờ, Thủy thường xuyên đi coi cải lương các đoàn Hoa Sen, Minh Chí – Việt Hùng, Thanh Hương – Hùng Minh, Kim Chưởng… nhưng trong đầu óc cô bé vẫn không bao giờ thấy lóe lên ư nghĩ là sẽ trở thành đào hát.
Một điều không may đă xảy ra với Lệ Thủy sau đó song đă rẽ cuộc đời cô sang một hướng khác. Số là năm đó Lệ Thủy xong tiểu học sắp thi vào đệ thất (lớp 6 bây giờ) nhưng v́ không có giấy khai sinh (đă mất trong vụ cháy nhà năm nọ) nên không thể tiếp tục được việc học. Nh́n thấy gia đ́nh túng bấn, đàn em nheo nhóc, Lệ Thủy có ư định xin đi một đoàn hát nào đó để kiếm tiền giúp mẹ nuôi em. Khi nảy ra ư này Thủy cũng đă cân đo khả năng của ḿnh mà chủ yếu dựa vào những lời đánh giá của bà con trong xóm. Thủy thường nghe bà con trầm trồ là con nhỏ này hát có giọng, rồi đây sẽ có tương lai… Rồi qua sự giới thiệu của một người quen, Thủy đến đoàn Thống Nhất mới thành lập. Tại đây người ta yêu cầu cô ca thử giọng rồi bà bầu gánh hỏi địa chỉ Thủy, nói là có ǵ sẽ kêu. Cô bé 12 tuổi sớm mang vào tâm tư những hệ lụy cuộc đời ấy ra về vừa âu lo, vừa hy vọng. Nhưng ngày tháng qua đi trong sự chờ đợi mỏi ṃn, cô không nhận được một hồi âm nào. Chưa bao giờ Thủy thấy chán nản và tuyệt vọng, thậm chí nghi ngờ chính bản thân ḿnh đến như vậy! Nhưng rồi, cô bé cũng kịp trấn tỉnh lại để nhận ra rằng không được đường này ta đi ngơ khác, và Thủy được giới thiệu làm con nuôi nhạc sĩ Mười Của đoàn Trâm Vàng. Lúc đó đoàn đang tập tuồng tại Biên Ḥa. Và giờ đây Lệ Thủy c̣n nhớ hôm mẹ tiễn lên Biên Ḥa, mẹ chuẩn bị cho Thủy 3 bộ đồ bà ba, 1 chiếc mùng nhỏ, 1 tấm khăn lớn để đắp. Mẹ cho Thủy biết bà con thấy Thủy theo gánh hát th́ không ưng chút nào v́ trồng trầu trồng lộn dây tiêu, con theo hát bội mẹ liều con hư, nếu cần th́ bà con sẽ giúp đỡ cho làm ăn, nhưng mẹ không muốn. Rồi, Thủy khóc, mẹ khóc, nhà ḿnh nghèo, con đi cố gắng mà làm ăn nghe con! Không biết cảnh tiễn biệt ấy có tác động đến Lệ Thủy hay không, thế nhưng sau này, khi lớn lên đă nên danh nên phận, lúc hát thu dĩa cho hăng Asia bài Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, Lệ Thủy đă hát thật tuyệt vời diễn tả cảnh chia ly của đôi bạn t́nh chung. Trong bài hát hôm nay chắc chắn có nỗi nghẹn ngào của lần chia cách đầu đời:
Lưu Thủy Hành Vân
Sương trắng nhuộm rừng phong vấn vương
Đưa tiễn em lên đường
Nam Sơn đây chốn chia tay phản hồi gia trung
Hoa lá bay rơi rụng theo ḍng
Oanh yến vang lời ca tiễn đưa
Đôi mắt hoen lệ mờ
Bao phen toan nói với ai những lời mai sau
Nhưng bỗng dưng anh lại nghẹn ngào
Vọng Cổ
Suối biếc dăy Nam Sơn cuốn theo từng bông hoa rụng, đánh dấu buổi phân ly
của Lương Sơn
Bá – Chúc Anh Đài.
Cầm tay nhau trong nức nở ai hoài…
Nhưng mới lên Biên Ḥa được 3 ngày lại thấy sợ và chán! Đoàn Trâm Vàng về Sài G̣n, diễn ở rạp An Lạc, nản quá Thủy ṃ về nhà định bỏ luôn không đi theo gánh hát nữa, nhưng thấy cảnh nhà túng bấn nên đành lại miễn cưỡng ra đi. Bấy giờ đoàn chuẩn bị đi lưu diễn xa mà xe đoàn dành cho vợ chồng Mười Của lại không dư chỗ để có thể nhét Lệ Thủy vào, chẳng lẽ lại ngồi lên chân ông Mười, bà Mười đi xa chịu sao thấu? Cho nên Mười Của mới giới thiệu Thủy cho những đào kép chánh trong đoàn làm em nuôi sai vặt. Họ lại có xe riêng đi sướng hơn! Thế là từ đó trên bước đường lưu diễn, Thủy trở thành “cần vụ” gần gũi vời những khuôn mặt tên tuổi. Hàng ngày cô bé đi xách cơm cho họ, hoặc đi mua cà phê, gói thuốc nghĩa là tất cả những việc linh tinh, lặt vặt trên đời mà đào kép chánh th́ lại thường hay có nhiều nhu cầu lẻ mẻ như vậy. Những lúc rỗi rảnh, Thủy được ông Mười Của dạy hoặc tập thêm bài hát. Nhưng có lẽ điều thích thú nhất của Thủy vẫn là đứng bên cánh gà sân khấu, nh́n các diễn viên biểu diễn. Cô bé mở to đôi mắt, say sưa đắm ch́m trong cái thế giới mộng ảo của những lời ca, tiếng hát, của những phông màn biến đổi, những màu sắc ánh sáng huyền hoặc của bao nhiêu ánh đèn sân khấu. Và những bài ca, nét diễn không biết tự lúc nào đă đi vào trí nhớ của Thủy, thế là mỗi lần trên đường đi lấy cơm cho các anh nuôi, chị nuôi Thủy lại tập diễn, tập ca như các diễn viên ấy trên sân khấu.
Cho đến một hôm nọ, Lệ Thủy được chính thức góp tiếng vào buổi diễn bằng cách ngâm những đoạn thơ ngắn trong hậu trường làm nền cho cảnh diễn ngoài sân khấu. Và sau buổi diễn bé Thủy được cho 10đ/xuất. Số tiền đó kể ra quả thực là ít ỏi song điều sung sướng nhất của Thủy ấy là lần đầu tiên trong đời kiếm được đồng tiền bằng chính sức lao động của ḿnh trên sân khấu chuyên nghiệp; đồng thời Thủy cũng nhận thấy rằng việc người ta nhờ ḿnh ngâm thơ như vậy tức là người ta có chú ư đến ḿnh; nếu giọng ḿnh không hay th́ người ta nhờ làm chi? Rồi một sự t́nh cờ xảy ra. Lúc ấy đoàn Trâm Vàng đang lưu diễn ở Pleiku, khi đến vở Tôi Không Làm Hoàng Hậu th́ cậu diễn viên thiếu nhi trong đoàn chuyên đóng những vai con bị… bể tiếng! Và người ta phải nhờ bé Thủy giả trai đóng thay. Thủy không cần phải tập v́ vở này xem đă thuộc ḷng từ vai người lớn đến vai trẻ con. Nghe nói diễn thế Thủy chẳng một chút lo sợ. Nhưng vai diễn chuyên nghiệp đầu tiên trong đời Lệ Thủy lại có sự cố. Trong Tôi Không Làm Hoàng Hậu, Thủy đóng vai con của người hề. Lẽ ra khi tên quan gian ác định giết cha cậu th́ cậu cản lại và hát vọng cổ:
- Khoan ông ơi! Xin ông tha cho cha tôi được toàn tính mạng th́ ân nghĩa này xin ghi tạc đến muôn đời… nhưng v́ khớp và v́ thuộc quá nhiều bài hát nên Thủy quên khoáy, hát ngay điệu xàng xê mà cô đă thuộc ḷng khi nghe đào Thanh Hương hát trong một vở khác:
- Khoan ông ơi! Xin ông hăy thu hồi án lịnh, tôi bằng ḷng làm vợ của ông... hát đến nửa câu, Thủy thấy trật, hoảng quá không biết làm sao bèn nói cương: để cho cha tôi sống đặng cha tôi làm… Và khán giả cười ồ, thông cảm cho “cậu bé” mà họ không ngờ rằng sau này sẽ trở thành một diễn viên sáng chói trên sân khấu cải lương. Bản thân đoàn Trâm Vàng cũng lưu ư đến Thủy, nâng đỡ cô bé trên bước đường nghề nghiệp. Sau chuyến đi lưu diễn dài ngày ở miền Trung, đoàn về diễn tại rạp Nguyễn Văn Hảo Sài G̣n, Lệ Thủy được hăng dĩa Việt Hải mời thu vai tiểu đồng trong tuồng Quan Âm Thị Kính, rồi hăng Asia mời thu bài Nấu Bánh Đêm Xuân (ca chung với Hữu Phước). Sau đó, đoàn lại đi tỉnh diễn, v́ thiếu người Lệ Thủy được nâng lên đào nh́ trong vở Máu Lệ Rắc Sơn Khê và thỉnh thoảng hát thế khi đào chánh nghỉ.
Từ những năm 1960-1963 Lệ Thủy được nhiều đoàn mời cộng tác, nhưng cuối cùng th́ về đoàn Kim Chung. Lúc đầu cũng chỉ là đào nh́, nổi bật nhất trong vai Tố Tâm vở Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, được khán giả ái mộ bởi giọng hát lạ, chất phác. Và hăng dĩa Asia đă bắt được ngay chất giọng lạ lẫm, mới mẻ đó, mời Lệ Thủy thu bài ca lẻ Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Dĩa hát bán rất chạy và tên tuổi Lệ Thủy nổi lên như sóng cồn. Thời gian này cô nhận được giải Thanh Tâm dành cho diễn viên trẻ nhiều triển vọng. Đến khi Kim Chung thành lập đoàn 3 th́ Lệ Thủy lần đầu tiên chính thức được lên đào chánh (đóng cặp với Thanh Hải) trong vở Bẻ Bàng Duyên Mới.
Kể từ 1964 cho đến 1975, Lệ Thủy tiếp tục giữ vững vị trí của ḿnh trên sân khấu cải lương Sài G̣n. Cô đă 2 lần nhận được giải Kim Khánh dành cho nữ diễn viên xuất sắc nhất.
- Lệ Thủy có thể cho biết tâm trạng của ḿnh sau năm 1975 không?
- Thú thật là tôi rất lo lắng, một nỗi lo lắng mơ hồ lẫn lộn giữa những cái riêng, chung. Nhưng khoảng chừng một tháng rưỡi sau, thấy được sự ưu ái đối với những anh chị em nghệ sĩ cũ như chúng tôi, khiến cho tôi được an tâm hơn, nhất là lần đầu tiên được hát ở đài phát thanh.
- Chị có thể cho biết bài hát đầu tiên ấy?
- Đó là bài Tà áo tím. Tôi hát chung với anh Minh Phụng.
- Và bài hát Lệ Thủy thích nhất?
- Ḍng Sông Quê Em, hát chung với Thanh Tuấn.
- Lệ Thủy có thể cho biết vai diễn và vở diễn đầu tiên sau năm 1975?
- Đó là vai Cẩm Nhung trong Lỡ Bước Sang Ngang trên sân khấu của đoàn Sài G̣n 2.
- Và đối với các nhân vật đă thể hiện, Lệ Thủy thích nhất nhân vật nào?
- Tô Ánh Nguyệt trong vở diễn cùng tên trên sân khấu của đoàn nghệ sĩ cải lương thành phố 284. Đó là vai diễn mà Lệ Thủy thích nhất v́ ḿnh cảm thấy gần gũi với nhân vật, có sự cảm thông về số phận của người nữ trong xă hội, đồng thời thông qua việc biểu diễn Lệ Thủy cũng mong muốn đời sống tinh thần của người phụ nữ luôn luôn được nâng cao hơn.
- Lệ Thủy có nghĩ rằng những công việc gia đ́nh, vai tṛ của người mẹ đă ảnh hưởng đến hoạt động của người diễn viên?
- Trong trường hợp của Lệ Thủy th́ không thấy có sự trở ngại nào. Dù có bận ǵ Thủy cũng luôn dành th́ giờ để chăm sóc con cái, theo dơi việc học hành của chúng, và nhiều mặt khác.
- Trong số các cháu có đứa nào có thể đi theo con đường của mẹ không?
- Có cháu thứ ba năm nay được 8 tuổi. Thủy để ư thấy cháu hát có giọng lắm nhưng việc đầu tiên là phải học văn hóa cái đă. Ngẫm lại thời bé thơ của ḿnh Thủy thấy cần phải cho con cái ăn học đàng hoàng khi ḿnh c̣n có thể lo cho chúng v́ có tŕnh độ học vấn th́ làm nghệ thuật mới cao được. Đó là kinh nghiệm khá cay đắng của đời Thủy.
- Và có khi nào Lệ Thủy mỏi mệt muốn rời sân khấu không?
- Con người ai lại chẳng có những lúc chán nản, uể oải phải không anh? Có lúc Lệ Thủy tưởng rằng đă rời bỏ sân khấu v́ biết bao nhiêu điều chán ngán chung quanh, thế nhưng khi nghĩ đến khán giả, nghĩ đến những t́nh cảm nồng nhiệt bà con đă dành cho ḿnh Thủy lại nhận thấy trách nhiệm của ḿnh và lại tiếp tục đứng lại trên sân khấu.
Lần diễn ở Tây Âu phục vụ bà con Việt kiều tháng 2-1984 đă để lại trong ḷng Thủy niềm xúc động mănh liệt. Vở diễn đă chấm dứt, màn hạ rồi nhưng bà con vẫn tiếp tục vỗ tay khiến cho chúng tôi phải ra chào đáp nhiều lần. Đến khi ra xe về, bà con lại đứng bên đường vẫy tay tiễn đưa. Xe chạy rồi, Thủy ngoái nh́n lại vẫn c̣n thấy bà con nh́n theo, chưa chịu đi.
Đă qua bao nhiêu năm tháng kể từ khi lần đầu tiên tôi t́nh cờ nghe giọng ca Lệ Thủy. Chúng tôi thuộc vào thế hệ của những người bị tràn ngập bởi ḍng nhạc Rock and Roll và ca nhạc cải lương đối với chúng tôi là một cái ǵ đó không được phù hợp với thị hiếu thẩm mỹ! Ấy vậy mà hôm ấy ở nhà một người bạn thuộc một khu phố nghèo của thành phố Đà Lạt tôi đă bị hấp dẫn bởi giọng hát trong trẻo, hồn nhiên, không kiểu cách, không có lấy một chút cố gắng nào để phô trương kỹ thuật, hát như chơi, hát như ăn, như ngủ… Và rồi, Lệ Thủy, tên người ca sĩ đó đă gắn vào tâm trí của tôi mỗi khi nghĩ đến sân khấu cải lương, như hai vế của một phương tŕnh. Bây giờ, tôi vẫn thường nghe giọng hát của cô bất kỳ đâu đó trong thành phố. Âm sắc có chững chạc hơn nhưng cái chất pha lê trong vắt như có thể nh́n thấu suốt được tâm hồn người hát th́ vẫn vậy. Tiếng hát khiến cho người nghe được an ủi, khiến cho trong phút giây tôi có thể tưởng chừng như t́m thấy lại những tháng ngày trẻ thơ đă mất.
Giờ th́ tôi đă có dịp được gặp cô lần đầu tiên trong đời và tôi hiểu được tại sao giọng ấy lại có được cái sức mạnh khêu gợi hồi ức như vậy. Tôi nghĩ đến những ngày thơ ấu của cô, đến những lúc cô ê a hồn nhiên hát ru em, đến cái tuổi lẽ ra phải sống trong mộng mơ th́ đă sớm chất nặng những ưu tư kiếm sống trên đời. Tất cả những năo nề đó đă được cất lên bằng lời kêu gọi, hoài nhớ thơ ngây. Bây giờ Lệ Thủy đă sắp bước vào cái tuổi 40, nhưng tôi vẫn c̣n có cảm giác rằng giọng hát của cô rồi sẽ vượt qua tuổi tác trong một thời gian khá lâu v́ bởi, qua suốt một chặng đường dài, nó đă chứng tỏ cho thấy cái tính phi thời gian của nó.
Phạm Thùy Nhân - Dưới Ánh Đèn Sân Khấu
Power by LXT Design Group. For more information and support, contact .

